Chàng trai ấy

Ngoài kia sóng biển lưng trời
Đất liền đá đổ mồ hôi, gió Lào.
Em đi như thể chiêm bao
Miền quê Quảng Trị vận vào bấy lâu.


Đường Chín xưa bạt ngàn lau
Giờ hồ tiêu xanh thẫm màu vườn ai.
Khe Sanh, máu đổ một thời
Cho cà phê trắng rạng ngời sắc hoa.



<