Tướng Nguyễn Sơn những ngày ở khu IV

Tôi cưỡi ngựa thấy thích và hay hay tuy nó cũng cho tôi rúc vào bụi cây mấy lần. Lúc về gần đến làng, qua một cái cầu tre, lẽ tôi phải cho ngựa lội qua vì mương cũng nhỏ thôi, nhưng vì không có kinh nghiệm, tôi cứ dắt nó qua cầu tre thế là ngựa bị thụt chân vào khe cầu. May có mấy ông người làng, tháo thanh cầu, ngựa mới nhảy xuống nước qua được. Anh giám mã về đến nơi phải lấy lá đắp những chỗ ngựa bị xước chân. Mấy hôm sau gặp anh, tôi hỏi xem ông Sơn có bảo gì không, anh nói: “Con ngựa quý của ông đấy. Nhưng ông chỉ thương nó, không nói gì cô cả”. Từ đó tôi không bao giờ dám nghĩ đến chuyện mượn ngựa của Tướng Nguyễn Sơn nữa.

Những năm cậu Sơn và dì tôi sang Trung Quốc, dì cháu tôi thường gửi thư và ảnh cho nhau. Nhiều lúc cũng thương dì tôi, tuy đã có mấy con xinh xắn, gia đình hòa thuận, nhưng vẫn nhớ nhà ở Việt Nam.

Mấy năm sau, nghe tin Tướng Nguyễn Sơn, dì tôi và các cháu về nước, cả nhà đều vui mừng nhưng lại không ngờ ông đang mệt nặng. Dì tôi kể chuyện khi ông về đến Việt Nam, mừng mà rưng rưng nước mắt. Sau thời gian ngắn, tôi vào bệnh viện thăm ông, trông ông gầy và yếu.

Sau khi ông mất đi, dì tôi còn trẻ lắm, với bốn người con còn thơ dại. Dì tôi ở vậy nuôi con và luôn nhớ đến người chồng mà dì kính yêu đến trọn đời. Cha mẹ tôi luôn gần gũi dì tôi, mong muốn tình cảm chị em có làm dì tôi nguôi đi nỗi mất mát quá lớn lao này.

Thời gian đã qua đi nhanh chóng, những người thân trong gia đình người còn, người mất. Nhớ lại những năm tháng kháng chiến ngày trước, nhớ lại hình ảnh của Tướng Nguyễn Sơn- cậu tôi, một vị tướng lẫy lừng mà thật bình dị và gần gũi, thân thương trong gia đình. Tình cảm của tôi với những người thân không bao giờ phai nhạt trong ký ức. 


PGS - họa sĩ VŨ GIÁNG HƯƠNG