Xóm đêm

Nghỉ phép, tôi về quê xả hơi thư giãn, vui không khí yên lành, yên tĩnh. Làng về đêm sương giăng kín dày, rơi lộp độp trên những tàu lá chuối.Tiếng côn trùng rả rích, hòa thành bản đồng ca ru tôi nhớ về thời thơ ấu. Mới hơn tám giờ mà đêm tưởng chừng như khuya lắm. Bật ngọn đèn nê-ông, ánh sáng hắt qua cửa sổ soi rõ khoảng sân nhà ông anh tôi là thôn trưởng tên Sang. Tôi tiếp tục hoàn thành bản thảo truyện ngắn đang viết dang dở để còn kịp dự thi.

Mẹ tôi nghỉ sớm, thi thoảng cựa mình ngái ngủ. Nhìn qua khung cửa, đám thanh niên cùng con gái ông anh tôi tán dóc lại còn bày vẽ đàn hát, nhì nhằng. Giọng khô khan, nặng nề âm sắc địa phương, nhưng nghe thật có hồn. Hình như trong bản nhạc tình, anh chàng nào đó muốn lấy lời hát để gởi gắm tình cảm của mình, nên cố trau chuốt thật mượt mà: “Sao em không về thăm lại miền Trung? Về thăm quê mẹ em theo về cùng...”. Tiếng đàn, giọng hát lùng bùng, sai nhịp nghe tức anh ách, thế nhưng đám trẻ cứ tiếp tục vô tư tán thưởng. Trong nhà ti vi đang phát chương trình thời sự. Trưởng thôn ngồi loay hoay bên đống giấy tờ dày cộm. Mẹ và vợ anh rì rầm điều gì đó nghe tiếng được tiếng mất.

Rầm! Quẳng chiếc xe đạp ngã chúi vào chậu hoa, một người đàn ông và một người đàn bà vội vã bước vào. Tôi dừng bút lắng nghe.

- Chào chú Hai Sang!

- Chào anh chị Trí! Có việc gì mà hai ông bà luống cuống thế kia?



<