Trung tá Trần Thanh Danh, Chủ nhiệm chính trị Đoàn B.20 (Binh đoàn 16) gọi mảnh trăng đó là “Lưỡi ngọc của trời”. Đúng là ngọc ngà, thanh khiết và điệu đà đến mê hồn. Ngay cả những cán bộ, chiến sĩ đã từng sống bên dòng suối Đăk Ngo, suối Đăk Sin và Đăk Ru này để giúp bà con trong dự án Kinh tế-quốc phòng, cũng hiếm có lần được chiêm ngưỡng một cảnh đẹp thiên nhiên kỳ thú đến như vậy.
Sau bữa cơm tối đi ra khu vực bệnh xá hóng gió, tôi sững người khi chợt nghe một tiếng khèn Mông vọng tới từ bờ suối Đăk Ngo. Đã được nghe tiếng khèn gọi bạn tình ở Sa Pa, ở phiên chợ Bắc Hà (Lào Cai), nhưng tiếng khèn Mông ở vùng núi Tây Nguyên này nghe là lạ. Vẫn trầm bổng, lắt lẻo, dồn nén bao nỗi niềm với những cung bậc trào dâng, nhưng có lúc lại sôi nổi, náo nức như đón một mùa cà phê, mùa điều, mùa lúa bội thu. Tôi đề nghị đại tá Vũ Văn Mài, Chỉ huy trưởng đơn vị dẫn đi tìm tiếng khèn. Anh Mài nói: “Vừa mưa xong, đường trơn như đổ mỡ, làm sao mà đi nổi…”.
<