Từ khi có “Nhịp cầu nhà nông”…

Vượt qua một kinh sáng khá rộng, con phà nhỏ do một phụ nữ điều khiển đưa chúng tôi cập bến. Cuộc “hành quân” của chúng tôi bắt đầu. Sở dĩ tôi dùng chữ hành quân vì đoạn đường từ bến phà tới nhà nông dân Đặng Thành Sơn không xa, nhưng có thể… “mất mạng” như chơi! Đoàn chúng tôi có 5 người, trong đó có hai người phụ nữ tuổi xồn xồn... Vậy mà chỉ có 2 xe honda ra đón. Mỗi xe chở liền một lúc 2 người.


Tất nhiên là ở xứ quê “sông nước đầy vơi” này… chẳng ai, từ khách đến chủ đội nón bảo hiểm cả! Điều tôi muốn nói là, con đường xe chạy chỉ vừa lọt bánh xe honda, lại mấp mô và cặp ngay con kinh lớn, đâm thẳng ra kinh sáng chúng tôi vừa vượt qua. Rất nhiều đoạn kinh đã sạt lở, người ta phải đóng cọc tràm kè bờ. Chỉ chệch tay lái độ 5 phân thôi thì cả xe và… ba người trên xe sẽ lao xuống kinh có những cọc tràm tua tủa đâm lên đang chờ ở đó! Chưa hết. Khi xe chạy, những cành cây bên đường vươn ra, quất vào mặt người chạy xe. Tôi chỉ còn biết nhắm mắt lại cho khỏi sợ. Nhưng lại nghĩ, nếu cành cây quất vô mặt người chạy xe mà tôi đang ôm chặt lấy thắt lưng anh ta thì sao đây?! Chỉ có nước là văng xuống kinh! Khi tôi mở ra thì lại càng sợ và rất lo cho hai phụ nữ đang ngồi đằng sau chiếc xe chạy trước. Cả hai vị đều mặc váy nên phải ngồi theo tư thế ngồi nghiêng, Mỗi vị quay về một phía (!)…



<